Monday, April 28, 2014
Sài Gòn kỷ niệm - Nhạc sỹ Anh Bằng
Nhớ mãi Sài Gòn yêu thương, và khắc khoải những kỷ niệm. Cảm ơn nhạc sỹ Anh Bằng về những cảm xúc mà nhạc sỹ đã dành cho Sài Gòn để mỗi người con đi xa có những phút lắng mình sau những buồn vui của cuộc sống.
Ozzie Nguyen
Sài Gòn, còn đó nỗi buồn
Đất nước đang chuyển mình theo thời cuộc nhưng tất cả những gì được tô vẽ trong bức tranh đẹp kia chỉ là sự hào nhoáng giả tạo hòng che đậy một xã hội băng hoại về mọi mặt. Cùng sự thay đổi của thể chế chính trị sau năm 1975 con người cũng đã đổi thay quá nhiều, tính cách đạo đức, giao tiếp cộng đồng đang dần mất đi. Tuổi trẻ luôn là tầng lớp nòng cốt trong xã hội phát triển tuy nhiên chính họ lại đang bị lung lay nhất. Họ sống ồn ào, náo nhiệt, chạy theo giá trị vật chất và sống hoàn toàn vô cảm. Điều khiến họ trở thành như vậy chính là do đất nước ngày hôm nay đang mất dần các giá trị dân chủ và công bằng. Nền giáo dục chỉ dạy họ cộng trừ nhân chia chứ không dạy họ phương pháp, dạy ho yêu Tổ quốc yêu đồng bào nhưng không cho họ thấy niềm tin để yêu. Thiếu niềm tin họ sinh ra chán chường và chạy theo lối sống buông thả, ngắn hạn và nửa vời.
Ngẫm nghĩ và nhìn lại tôi đặt bút viết về một khoảng thời gian lịch sử đã qua, nơi đã từng tồn tại một thể chế chính trị hoàn toàn khác hôm nay để hiểu hơn những gì được mât hay cái gọi là Tự do - Dân chủ có thực sự đúng? Ngược dòng lịch sử quay trở về Sài Gòn những năm 60 của thế kỷ trước. Sài Gòn lúc này đã được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông, với những con phố nổi tiếng như Nguyễn Huệ, Tự Do, Lê Lợi. Khách du lịch, giao thương buôn bán đến Sài Gòn tấp nập mỗi ngày. Đời sống kinh tế sung túc ổn định. Tết vẫn luôn là những phút giây thiêng liêng với mai vàng nở rộ từng ngõ xóm, pháo nổ râm ran suốt 3 ngày. Thanh niên thời đó luôn mang trong mình lý tưởng và hoài bão của tuổi trẻ, học hành hăng say, sôi nổi. Nhiểu người con nhà khá giả đã được đi du học. Họ mơ ước xây dựng quê hương giàu mạnh bằng học vấn của mình.
Từ năm 1963 đến năm 1975, cuộc chiến leo thang trầm trọng khi miền Bắc thường xuyên gây áp lực về mặt quân sự. Giấc mơ về một xã hội bình yên phồn thịnh đã không còn mà chỉ là sự hủy diệt. Biến cố Mậu Thân 1968 mãi mãi là biến cố đau thương nhất của dải đất miền Nam Việt Nam. Xác người, xác đồng bào miền nam chất cao như núi. Sau năm 1971, cuộc chiến đã khốc liệt hơn với những mất mát, đổ vỡ và ngày 30 tháng 4 năm 1975 miền Nam hoàn toàn sụp đổ như một tất yếu dành cho một thể chế chính trị non trẻ. Cả Sài Gòn lạc lõng, bơ vơ, mất phương hướng trên chính quê hương mình. Và họ dáo dác ra đi để tìm lại tự do cho mình, sự tự do ấy đánh đổi bằng cái giá quá đắt: chết trên biển, rồi lang thang nơi xứ người... Vẫn biết sẽ có ngày trở về tìm lại Sài Gòn nhưng ai cũng hiểu Sài Gòn đã thực sự mất kể từ ngày ấy. Mỗi khi 30 tháng 4 trở về họ lại một lần nhớ về Sài Gòn trong nỗi khắc khoải khôn nguôi.![]() |
| Đường Tự Do |
Sài Gòn với khu nhà thờ Đức Bà, với khách sạn Caravelle nổi tiếng ngay trung tâm thành phố Sài Gòn, với tòa nhà Quốc Hội, rạp cine Rex, hiệu kem Givral ở góc đường Tự Do và Lê Lợi. Sài Gòn với những kios bán hoa, bán băng đĩa nhạc với dòng nhạc say nửa hồn người. Sài Gòn oi bức, khói bụi của những chiếc xe Honda. Tôi nhớ con đường Duy Tân với hàng cây dài bóng mát và lũ học trò vẫn hay thơ thẩn dạo chơi làm thờ mỗi chiều tan học về. Những ngôi trường cổ kính vẫn còn đó. Trường Chu Văn An ở khu nhà thờ Ngã Sáu ở Minh Mạng, trường Trưng Vương trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm. Những kỷ niệm học đường, những buồn vui thi cử, tình yêu học trò mộng mơ cứ theo tôi suốt trong nỗi nhớ Sài Gòn. Brodard và Givral vẫn thi vị như ngày nào.
Những đổi thay hôm nay đã mang tới Sài Gòn một bộ mặt hào nhoáng với những building sang trọng và hiện đại. Nhưng những ai đã sống ở Sài Gòn vào những năm tháng xa xưa sẽ hiểu được cái giá mà Sài Gòn và những con người đang sống phải trả. Đất nước đang chứng kiến sự đổi thay trầm trọng, đạo đức con người xuống mức tệ hại, tình người không còn, cướp giật liên miên. Cộng sản họ không hiểu hay cố tình không hiểu khi mãi giương cao cờ hoa biểu ngữ là Độc lập, là Tự do, là Hạnh phúc. Họ ca ngợi chiến thắng của mình, ru ngủ dân tộc mình đến khi nào? Tôi còn nhớ câu nói của nhà văn Dương Thu Hương sau năm 75 vào tới Sài Gòn: "Man rợ đã chiến thắng văn minh" bởi bà đã nhận ra sự ngu dốt của cộng sản khi phá hủy cả một xã hội tân tiến vượt bậc. Cộng sản cho rằng Mỹ muốn biến miền Bắc về thời kỳ đồ đá nhưng hay thử nhìn miền Nam mà đặc biệt là Sài Gòn trước năm 75 và nhìn đất nước ta sau 30/4/1975 cái gì được cái gì mất đã quá rõ ràng. Đất nước hôm nay đang thật sự ngột ngạt bởi dân oan, bởi tiếng kêu cứu của những người bị áp bực, của tù chính trị và của giới trẻ đang từng ngày muốn thể hiện ý chí của mình. Rồi nhưng thay đổi lớn lao sẽ đến, con người hay những định chế xã hội theo quy luật sẽ đổi thay. Nhưng cần hơn hết lúc này là sự hiểu biết, là suy nghĩ xa và rộng của người dân. Tự ru ngủ mình chỉ khiến mình tự đào thải khỏi sự thay đổi không ngừng của thế giới.
Tôi ước mơ trở lại Sài Gòn xưa, với những con đường ngợp lá me bay trong cơn gió mát rượi đổ về từ sông Sài Gòn, dòng sông đã chứng kiến hết thảy những thăng trầm của lịch sử. Hãy níu lại những gì đẹp đẽ đã đi qua để làm động lực một ngày mang Sài Gòn trở lại...
Ozzie Nguyen
Friday, January 10, 2014
Việt Nam Cộng Hòa (1954-1975) - chế độ dân chủ, tự do
1. Về các quyền tự do căn bản: Họ được đi bầu cử tự do, được quyền lựa chọn những nhà lãnh đạo phù hợp với ước muốn và nguyện vọng của họ. Báo chí được quyền tự do chỉ trích sai trái của chính phủ, mọi sinh hoạt và hoạt động báo chí luôn được diễn ra công khai, tự do và bình đẳng. Tại Sài Gòn lúc đó có hàng trăm tờ báo lớn nhỏ do tư nhân làm chủ hoàn toàn không bị Chính phủ áp đặt. Chính vì vậy người dân được nói những gì mình muốn nói, được quyền tự do tư tưởng, được đọc và được viết những điều mình muốn. Giới văn nghệ sỹ như nhà văn, nhà thơ, nhạc sỹ được tự do sáng tác theo cảm hứng không bị gò ép trong khuôn khổ để buộc phải cổ súy cho một đối tượng hay một tổ chức nào. Văn học miền Nam lúc bấy giờ tách hẳn khỏi miền Bắc từ lối sáng tác cho đến tư tưởng nên hình thành một phong cách viết hoàn toàn riêng biệt: trong sáng và vô tư, mềm mại và lãng mạn khác với tính hô hào cổ động của văn học miền Bắc. Tuy nhiên sau năm 75 kho tàng văn hóa quý giá này đã bị bàn tay chế độ phá hủy không thương tiếc.
Miền nam trù phú là mảnh đất hứa cho mọi người dân. Họ được đi đâu tùy thích, định cư ở bất cứ đâu họ muốn, không có chế độ ép buộc hộ khẩu. Chính phủ VNCH luôn tôn trọng tín ngưỡng của mọi người dân, luôn bảo hộ cho các tổ chức hoạt động tín ngưỡng, không xen vào các hoạt động tôn giáo và ép buộc tôn giáo phải theo chính phủ.
2. Về kinh tế: chính phủ cho phép người dân được tự do bỏ vốn kinh doanh, mở cửa hàng, công ty, xí nghiệp. Bộ mặt miền Nam dưới thời VNCH thực sự phồn thịnh và ấm no. Nhờ giao thương rộng rãi với các nước phát triển, kinh tế miền Nam luôn khởi sắc, giao thông thuận tiện, nhà cao tầng tại Đô thành Sài Gòn và các thành phố lớn mọc lên như nấm. Những năm 70 chính phủ xóa bỏ chế độ bất công về ruộng đất từ thời Pháp thuộc, mua lại đất của điền chủ, địa chủ chia cho nông dân.
3. Về giáo dục: mảnh đất miền Nam thực sự là mảnh đất kiểu mẫu về chế độ giáo dục toàn diện, sắc sảo và đầy đủ. Việc thi cử rất khó khăn nên hệ thống văn bằng rất có giá trị và phản ánh đúng thực chất. Thập niên 70 chính phủ VNCH đã đưa nhiểu sinh viên đi du học tại ngoại quốc, nhiều nhất là Mỹ và Pháp. Bậc tiểu học không phân biệt giàu nghèo, giai cấp đều được miễn học phí. Bậc Trung học, thi cử diễn ra công bằng. Bậc Đại học ở Sài Gòn đều được miễn học phí, sinh viên chỉ phải đóng tiền ghi danh và tiền thi cuối năm.![]() |
| Thư viện A.Lincoln |
4. Về Y tế: tuy vẫn còn những bất công về việc chăm sóc sức khỏe giữa người giàu và người nghèo nhưng cũng có rất nhiều bệnh viện công được xây dựng dành cho người nghèo nên nhìn chung là đầy đủ. Bác sỹ, y tá đều có tay nghề chuyên môn, kiến thức y khoa được đào tạo tại các trường Đại học Y khoa, và đặc biệt là đầy đủ y đức.
5. Về luật pháp: dưới chế độ VNCH, công lý đã mang đến cho người dân một cuộc sống dễ thở không có cường quyền hay áp bức, không có án oan, không có chạy án. Các cơ quan an ninh như cảnh sát chỉ được quyền bắt giam nghi phạm trong vòng 24h, nếu không có bằng chứng phải trả tự do.
6. Về đạo đức xã hội: bất cứ xã hội nào cũng tồn tại tính hai mặt, có phát triển là phải có đào thải. Xã hội VNCH cũng không ngoại trừ, cũng tồn tại những phương diện thoái hóa như mại dâm, ma túy, trộm cướp...nhưng đạo đức vẫn chưa bị mất đi và vẫn còn lành mạnh. Có bất công xã hội, có phe đảng nhưng con người được hưởng công bằng, tình người vẫn còn tồn tại rõ ràng trong mối quan hệ giao tiếp hàng ngày.
Ozzie Nguyen
(Bài viết được phân tích và tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau)
Thursday, January 9, 2014
Miền nam Việt Nam 1946-1954
![]() |
| Tòa Đô chánh 1955 |
1. Địa lý
Căn cứ Hiệp ước 1874, miền Nam Việt Nam là thuộc địa của Pháp. Về mặt hành chính, Nam Kỳ có Đô thành là Sài Gòn Chợ Lớn và 21 tỉnh: Gia Định, Biên Hòa, Thủ Dầu Một, Tây Ninh, Chợ Lớn, Tân An, Gò Công, Mỹ Tho, Vĩnh Long, Cần Thơ, Long Xuyên, Sa Đéc, Châu Đốc, Hà Tiên, Rạch Giá, Trà Vinh, Bến Tre, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau, Cap Saint Jacques (Vũng Tàu). Từ năm 1954 - 1964 dưới thời Tổng thống Ngô Đình Diệm, đơn vị hành chính mở rộng thêm một số tỉnh như Long Khánh, Phước Tuy, Bình Tuy, Bình Long, Phước Long, Phước Thành ở miền Đông, Kiến Tường, Kiến Phong ở miền Tây. Sau 30 tháng 4 năm 1975, chính quyền Cộng sản đã cố tình xóa bỏ 2 địa danh quan trọng nhất miền Nam là Thủ đô Sài Gòn đổi tên thành Thành phố Hồ Chí Minh và tỉnh Gia Định bị xóa tên trên bản đồ miền Nam Việt Nam. Sài Gòn, một thành phố hoa lệ được xây dựng theo kiểu Châu âu ở Viễn Đông nay không còn, hầu hết các con đường đã bị đổi tên. Cư dân Sài Gòn gốc miền Nam đã bị nhà cầm quyền đuổi đi các vùng "kinh tế mới" hoặc bị cướp hết tài sản. Nhiều người đã trở thành vô gia cư. Toàn bộ miền Nam quay cuồng trong cơn bão "giải phóng" để rồi phải bỏ xứ mà đi.
2. Kinh tế
Miền Nam Việt Nam là một mảnh đất trù phú, khí hậu ôn hòa, thuận lợi cho sự phát triển kinh tế. Đồng bằng sông Cửu Long là nơi cung cấp lúa gạo nuôi sống cả nước và xuất đi hàng triệu tấn mỗi năm.
Dưới thời VNCH, người dân miền Nam đã có một cuộc sống thật thoải mái, sung túc. Cuộc sống đủ đầy khiến con người luôn hào phóng và chân thành. Từ những năm 1920, con em trong các gia đình khá giả đã được cử sang Pháp du học. Trước năm 1975, dù giàu hay nghèo người miền Nam không bao giờ bị đói rét, và cũng phải ăn cơm độn khoai, bắp như người miền Bắc. Quyền tư hữu ruộng đất đã được luật pháp công nhận và được nhà cầm quyền tôn trọng. Thập niên 1960 chính sách người cày có ruộng của Chính phủ VNCH đã thúc đẩy mạnh mẽ sự phát triển của sản xuất nông nghiệp. Sau khi thu hoạch mùa màng nông dân được tự do bán sản phẩm và sức lao động của họ. Sở hữu ruộng đất chỉ phải đóng một mức thuế suất rất nhỏ. Không có gia đình nào nghèo đói đến mức phải bán con gái đi làm vợ thiên hạ hay làm những công việc bán rẻ nhân phẩm.
3 Chính trị
* 1874 - 1945: Trong bộ máy chính quyền từ Trung ương tới địa phương những người lãnh đạo chủ chốt đều có trình độ học vấn cao, tinh thần trọng pháp và liêm chính. Mặc dù thuộc dân Pháp nhưng người dân Nam Kỳ đã được hưởng đầy đủ quyền tự do căn bản của con người do bản Tuyên ngôn 1789 đã nêu: an toàn cá nhân, tự do tư tưởng, tự do báo chí, tôn giáo và tín ngưỡng, tự do giáo dục, tự do cư trú di chuyển và xuất ngoại.
* 1945 - 1954: Trong những năm này Chính trị xảy ra nhiều biến cố, nhiều nhà hoạt động chính trị và trí thức bị thủ tiêu, gia tăng các hoạt động khủng bố, ám sát, giết người tại các nơi công cộng, các cuộc biểu tình, bãi khóa, đình công, bãi thị xuất hiện gây bất ổn chính trị, xáo trộn xã hội miền Nam. Dân chúng miền Nam sống dưới quyền kiểm soát của chính quyền Quốc Gia đã có một cuộc sống tự do thoải mái. Dưới quyền lãnh đạo của một thủ hiến do Quốc trưởng Bảo Đại bổ nhiệm Nam phần đã có một nền hành chính lành mạnh, một nên tư pháp chuyên nghiệp và độc lập, luật pháp tương đối hoàn chỉnh và một hệ thống Quân đội Quốc Gia. Các công chức cao cấp đều có nhiều kinh nghiệm và kiến thức cao, hầu hết đều tốt nghiệp các trường Đại học trong và ngoài nước. Dưới chế độ này, người dân đều được bảo đảm đầy đủ quyền con người của một quốc gia độc lập như:
- Quyền an toàn cá nhân
- Tự do sở hữu ruộng đất, nhà cửa, tài sản
- Tự do kinh doanh
- Tự do báo chí
- Tự do tư tưởng và ngôn luận
- Tự do tôn giáo và tín ngưỡng
- Tự do lập Đảng và Hội
- Tự do khiếu nại và khiếu tố
Ozzie Nguyen
(Bài viết được phân tích và tổng hợp từ nhiều nguồn tài liệu khác nhau)
Saturday, November 9, 2013
Sài Gòn về miền dĩ vãng, bản tình ca cho nỗi nhớ khôn nguôi...
Mãi mãi trong tôi Sài Gòn mang cái tên nguyên vẹn và đầy ý nghĩa. Sài Gòn luôn là nơi tôi mơ được đặt chân đến được ngắm nhìn Hòn Ngọc Viễn Đông của Thủ đô nước Việt Nam Cộng Hòa để xao lòng mỗi khi nghe những bài ca về Sài Gòn náo nhiệt cũng như trầm lắng
Sài Gòn còn đó với những con đường rợp lá me bay hay ngập tràn sắc điệp vàng và bằng lăng tím. Sài Gòn của những ngôi trường nổi tiếng như Trưng Vương, Gia Long với sắc áo nữ sinh còn in hoài trong tâm tưởng. Thủ đô của miền Nam tự do lúc bấy giờ trở thành thành phố đẹp và sung túc nhất nhì Đông Nam Á. Thành phố với sức sống ào ạt, xe cộ ngược xuôi, Sài Gòn sực mùi cafe đầu buổi sáng....tất cả đã đi vào thi ca với một cảm xúc mãnh liệt.
Nhớ về Sài Gòn là nhớ đến con đường ngập tràn sắc hoa mỗi độ Xuân về. Hoa Mai, hoa Đào đua nhau khoe sắc trên đường Nguyễn Huệ. Người người khắp các ngả đường Sài Gòn đổ về để ngắm hoa. để trải lòng mình và vui với không khí cổ truyền của dân tộc. Sài Gòn của những ngày giáng sinh ấm áp ngập tràn đường phố những đôi tình nhân tay trong tay, trao nhau ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.
Sài Gòn của những cơn mưa bất chợt, nắng đó rồi lại ào ào mưa như trút nước, chạy vội vào mái hiên gần đó trú mưa và ngắm nhìn đất trời xoay vần trong gió.
.....Và Sài Gòn trong cơn bão lũ của cuộc đời: Sài Gòn đau thương, rối loạn; Sài Gòn của những cuộc chia ly, Sài Gòn tuyệt vọng và một số phận an bài. Bỏ lại sau lưng tình yêu một thời cháy bỏng, bỏ lại chốn chôn nhau cắt rốn đang thời kỳ nở hoa, Sài Gòn ra đi trong cơn bão lũ dân tộc để rồi đau đáu nhớ thương không nguôi.
Hôm nay quay trở lại Sài Gòn, những con người lưu vong ở phương trời xa cảm thấy mình lạc lõng và bơ vơ. Mọi thứ đã đổi thay: tên đường, tên phố, tình người, nếp sống đã không còn tồn tại... Bài hát Sài Gòn về miền dĩ vãng ra đời trong cảm xúc ấy khi nhạc sỹ Trúc Hồ về thăm quê hương, tìm lại mái trường xưa, nhưng mọi thứ chỉ còn là dĩ vãng.
Xin trân trọng sử dụng tên bài hát đầy ý nghĩa này cho tiêu đề của cuốn album về Sài Gòn để một Sài Gòn năm xưa cùng ký ức về nó được sống lại...
Ozzie Nguyen
Sài Gòn còn đó với những con đường rợp lá me bay hay ngập tràn sắc điệp vàng và bằng lăng tím. Sài Gòn của những ngôi trường nổi tiếng như Trưng Vương, Gia Long với sắc áo nữ sinh còn in hoài trong tâm tưởng. Thủ đô của miền Nam tự do lúc bấy giờ trở thành thành phố đẹp và sung túc nhất nhì Đông Nam Á. Thành phố với sức sống ào ạt, xe cộ ngược xuôi, Sài Gòn sực mùi cafe đầu buổi sáng....tất cả đã đi vào thi ca với một cảm xúc mãnh liệt.
Nhớ về Sài Gòn là nhớ đến con đường ngập tràn sắc hoa mỗi độ Xuân về. Hoa Mai, hoa Đào đua nhau khoe sắc trên đường Nguyễn Huệ. Người người khắp các ngả đường Sài Gòn đổ về để ngắm hoa. để trải lòng mình và vui với không khí cổ truyền của dân tộc. Sài Gòn của những ngày giáng sinh ấm áp ngập tràn đường phố những đôi tình nhân tay trong tay, trao nhau ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.
Sài Gòn của những cơn mưa bất chợt, nắng đó rồi lại ào ào mưa như trút nước, chạy vội vào mái hiên gần đó trú mưa và ngắm nhìn đất trời xoay vần trong gió.
.....Và Sài Gòn trong cơn bão lũ của cuộc đời: Sài Gòn đau thương, rối loạn; Sài Gòn của những cuộc chia ly, Sài Gòn tuyệt vọng và một số phận an bài. Bỏ lại sau lưng tình yêu một thời cháy bỏng, bỏ lại chốn chôn nhau cắt rốn đang thời kỳ nở hoa, Sài Gòn ra đi trong cơn bão lũ dân tộc để rồi đau đáu nhớ thương không nguôi.
Hôm nay quay trở lại Sài Gòn, những con người lưu vong ở phương trời xa cảm thấy mình lạc lõng và bơ vơ. Mọi thứ đã đổi thay: tên đường, tên phố, tình người, nếp sống đã không còn tồn tại... Bài hát Sài Gòn về miền dĩ vãng ra đời trong cảm xúc ấy khi nhạc sỹ Trúc Hồ về thăm quê hương, tìm lại mái trường xưa, nhưng mọi thứ chỉ còn là dĩ vãng.
Xin trân trọng sử dụng tên bài hát đầy ý nghĩa này cho tiêu đề của cuốn album về Sài Gòn để một Sài Gòn năm xưa cùng ký ức về nó được sống lại...
Ozzie Nguyen
1954-1975, 20 năm giấc mộng chưa tròn
Bước qua vĩ tuyến 17, mảnh đất miền Nam như khoác một tấm áo hoàn toàn khác: trù phú hơn, hiền hòa hơn, phóng khoáng hơn và tình hơn. Sài Gòn lúc bấy giờ được gọi là thủ đô của miền đất phương Nam đẹp đẽ này. Bởi vậy mà cha bỏ quê con bỏ xử đến vùng đất xa xôi để sống, để tìm cuộc sống tự do, tươi sáng hơn. Bài hát 1954-1975 của cố nhạc sỹ Phạm Duy là một bản nhạc tình viết cho hai thời kỳ lịch sử của đất nước Việt Nam, viết cho cả một giai đoạn nhiều niềm vui cũng lắm nước mắt của cả một đời người. Hà Nội năm ấy không thể ngăn được bước chân của bao con người đi tìm vùng đất tự do, và Sài Gòn trong thời khắc đau thương gục ngã đã che chở cho biết bao con người một lần nữa bỏ xứ ra đi. Hai chữ "Tự do" tưởng chừng giản đơn mà sao xa vời đến thế. Bỏ quê bỏ xứ, vượt rừng vượt biển rồi đau đáu nhớ thương hết một kiếp người. Cố nhạc sỹ Phạm Duy đã dồn mọi cảm xúc của mình vào từng ca từ trong bài hát để mỗi khi bài hát vang lên ở đâu đó người nghe lại một lần rơi nước mắt khóc cho những cuộc chia ly không ngày trở lại. Miền Nam 20 năm đón nhận những cuộc đổi thay lớn, 20 năm gồng mình cho một cuộc chiến với một mong muốn tự do, 20 năm tràn ngập tình người. Và rồi sau 20 năm bước vào tăm tối của kiếp sống tha hương nơi xứ người và lưu đày trên chính quê hương. Phạm Duy đã khóc cho thân phận con người với hai lần di tản, hai lần lầm than mà chưa một lần được tự do thực sự.
Với 1954-1975 người đời sau sẽ hiểu về một Việt Nam với biến thiên lịch sử, một Sài Gòn số kiếp long đong với giấc mộng chưa tròn.....
Ozzie Nguyen
Subscribe to:
Comments (Atom)





















.jpg)










